
Mười bát nhang hương cắm thế đủ rồi
Còn hương nửa hãy dành phần người khác
Ngã xuống đây đâu chỉ có chúng tôi
Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
Như nắng trong thung, như cỏ trên đồi!
Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kia!
Ơi các em cổ quàng khăn đỏ
Bên bia mộ, xếp hàng nghiêm trang thế
Thương các chị lắm phải không?
Thì hãy quay về
Tìm cây non trồng trên đồi Trọ Voi và bao vùng đất trống
Các chị còn khao khát bóng cây che!
Hai tám năm trôi qua,
chúng tôi không thêm một tuổi nào
Ba lần chuyển chổ nằm lại trở về Đồng Lộc
Thương nhớ chúng tôi, các bạn ơi, đừng khóc
Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
Bữa ăn cuối cùng mười chị em không có gạo
Nắm mì luộc chia nhau, rồi vác cuốc ra đường!
Chúng tôi chưa có chồng và chưa ngõ lời yêu
Ngày bom vùi tóc tai bết đất
Nằm trong mộ rồi mái đầu chưa gội được
Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
Cho mọc dậy vài cây bồ kết
Hương chia đều trong hư ảo khói nhang
Đọc lời thỉnh cầu của nhà thơ Vương Trọng
Ngày 19-8-1998 Tôi trồng 2 cây bồ kết ỡ nghĩa trang này
ĐẠI TÁ
NGUYỄN TIẾN TUẤN
